Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

XÉ XÁC RỒNG XANH, PHANH THÂY MÃNH HỔ!

Sau trận đánh hủy diệt khiến 420 binh lính Hàn Quốc thiệt mạng, 6 tên còn sống sót ở một đơn vị Rồng Xanh đã rút chốt lựu đạn tự tử tập thể, một số tự bắn vào chân để phản đối lệnh đi càn của chỉ huy.
slide-koreansoldier2
Trước năm 1965 chính phủ Đại Hàn Dân Quốc đã gửi các đơn vị quân y và các võ sư sang tham gia vào các hoạt động giao lưu với chính phủ Việt Nam Cộng Hòa nhằm dọn đường cho việc tham gia chính thức vào chiến trường Việt Nam sau này. Từ năm 1965 trở đi lần lượt các đơn vị chiến đấu của Đại Hàn lần lượt cập bến quân cảng Đà Nẵng và chính thức tham chiến. Đó là Sư đoàn bộ binh Capital có cái tên rất kêu “Mãnh hổ” đóng quân ở Qui Nhơn, tiếp theo là sư đoàn bộ binh “Bạch Mã” đóng ở Phú Yên, Lữ đoàn thuỷ quân lục chiến “Rồng Xanh” đóng quân tại Quảng Ngãi, Hội An.

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Nhà toán học người Mỹ John Nash và vợ ông không may thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe hơi ở Mỹ. Năm 1994, ông cùng với hai nhà kinh tế học khác đã đoạt giải Nobel Kinh tế vì những đóng góp trong lĩnh vực lý thuyết trò chơi. Dưới đây là bản lược dịch của bài báo viết về lý thuyết trò chơi và những đóng góp của John Nash được tờ The Economist đăng tải từ năm 1994, ngay sau khi ông nhận giải Nobel.
Mọi thứ giống như một giấc mơ của những người yêu thích các hoạt động thể thao. Ngày 11/10/1994, tại Stockholm, ba người đàn ông chia nhau giải thưởng trị giá 1 triệu USD vì kỹ năng phân tích các trò chơi của họ. Họ không phải là những bình luận viên truyền hình hay những người phê phán kịch liệt Manchester United. Họ là những nhà kinh tế học. Hai nhà kinh tế học người Mỹ là John Harsanyi và John Nash cùng với Reinhard Selten (nhà kinh tế học người Đức) đã giành giải Nobel Kinh tế năm 1994 vì những nghiên cứu về “lý thuyết trò chơi”.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

DÂN CHỦ???

@Phú Không Ngẫn
Tôi từng bị ném đá vãi cả cứt ra khi viết bài ủng hộ dân phòng dẹp các sạp hàng rong lấn chiếm vỉa hè. Nhưng chỉ một tháng sau, những bạn chửi tôi mạnh mồm nhất đồng loạt sụt sịt khóc thương cho cháu học sinh bị xe bồn đâm chết do vỉa hè bị hàng rong lấn chiếm phải lách xuống lòng đường đi học, không quên chửi bồi chính quyền làm ăn như cứt. Da mặt các bạn í phải dày như giáp xe tăng T59 chứ không đùa.
Mấy tháng trước thấy bạn bè trên phây nhiều người ra mặt ủng hộ em Nguyễn Mai Trung Tuấn ở Thạnh Hoá tạt axit vào anh trung tá công an đội cưỡng chế, giờ thì chắc chả còn ai nhớ. Các bạn í đang bận sục sôi đòi xử lý mấy thằng tạt axit nữ sinh, kiến nghị sửa luật nâng khung lên tử hình vì tính man rợ, đê hèn, dã man của 2 thằng sát thủ kia. Chắc tại chúng nó tạt không được duyên dáng như em Tuấn.

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

NĂNG SUẤT LAO ĐỘNG NGƯỜI VIỆT

@ KAREL PHÙNG


Nhiều người hay nói về năng suất lao động và họ thường so sánh năng suất của nước này nước kia với Việt Nam. Thế nhưng một điều căn bản mà họ không hiểu rằng, khả năng của con người ta chỉ có giới hạn cho nên năng suất lao động của mỗi con người cũng từ đó bị giới hạn theo. Cho dù cố gắng tới đâu, làm bất cứ cách nào thì một lúc nào đó cũng chạm tới giới hạn của con người. Muốn tăng năng suất thì phải công nghiệp hóa, cơ giới hóa, điện khí hóa. Vậy mà muốn công nghiệp hóa, cơ giới hóa trước tiên phải có máy móc và năng lượng để cho máy móc sử dụng. Mà muốn có máy móc, năng lượng thì hoặc phải tự làm ra, hoặc phải mua và nếu như Việt Nam không sản xuất được thì phải mua, mà mua thì phải có tiền, thậm chí phải có rất nhiều tiền.

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

CHUYỆN CƯỜNG CƯA BOM



@Khoai
Cường Bom đã cưa cái đéo gì ??

À nhầm, anh đéo cưa, anh dùng đèn khò để cắt mới máu.

Dĩ nhiên là bom, để lại 1 cái hố sâu đến 2m, thổi bay mọi thứ trong vòng 100m, nó phải là bom.

Tuy nhiên anh Cường dù ngu như chó lợn, quyết đéo dám chơi đèn khò để cắt 1 quả có hình dáng quả bom, cái anh cắt không có hình dáng bom. chúng ta nghe anh nhân chứng hút chết kể lại:

TRÍCH: "Khoảng 8h30 sáng 19.3, anh Cường đã nhờ một nam thanh niên nhà ở khu đô thị Văn Phú lăn giúp 1 khối kim loại hình trụ bằng sắt đã hoen rỉ, xung quanh BÁM ĐẤT MẦU VÀNG được để trước cửa nhà anh Cường thuê và cũng là nơi xảy ra vụ nổ. Khối kim loại có đường kính khoảng 40 - 45 cm, dài khoảng 80cm, khối lượng khoảng trên 100kg. Hai đầu khối kim loại bằng và có nhiều ốc nhỏ nhô ra xung quanh, ở giữa có 2 đai sắt hình vuông nhô ra và trên vật thể này có một số hình lạ mắt." Hết trích.

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2016

Gạo, bún làm bằng nhựa từ Trung Quốc: Đừng làm đàn bò!

@Karel Phùng
Năm 1994 Trung Quốc mua tổng số nhựa phế liệu từ Đức chỉ ở mốc 100.000 tấn, chiếm 1/3 tổng số nhựa phế liệu ở Đức. Chỉ 4 năm sau con số ấy đã tăng lên 600.000 tấn, tức là gấp 6 lần. Những bài báo hồi ấy như "Trung Quốc là bãi rác của châu Âu", "May quá, có Trung Quốc mua hộ rác, nước Đức đỡ phải lo",.... khiến người ta có cảm giác rằng, ngoài việc sản xuất hàng giá rẻ và mua rác về, Trung Quốc chẳng còn tiềm năng gì khác.
Cuối thập niên 1990, đầu những năm 2000, khi hàng loạt các lô hàng từ Trung Quốc, đặc biệt là các loại áo khoác, áo gió với hàng chữ "Made in China" xuất hiện trên thị trường cũng là lúc người Đức đặt ra câu hỏi: Họ làm từ cái gì ra thế này?".

CUỐN NHẬT KÝ KỲ LẠ TỪ TÀU HQ505

Cuốn nhật ký kỳ lạ từ tàu HQ 505

My Lăng


TT - Chúng tôi lặng đi khi nhìn thấy dòng chữ trên trang bìa một cuốn sổ cũ kỹ: “Sổ ghi chép Cô Lin ngày 14-3-88, HQ 505 M25 HQ” và bên dưới là chữ ký: đại úy thuyền phó Võ Tá Du.


Trong một lần đến Bảo tàng Hải quân (Hải Phòng) tìm tư liệu về sự kiện 14-3-1988, mất gần ba tiếng kiên trì tìm kiếm, lật tung từng tờ phiếu trong tủ tư liệu, chúng tôi đã tìm thấy cuốn nhật ký trên.